Phạm Thành Long Là Ai Và Bài Học Sống Khỏe Từ Đôi Chân Không Mỏi

Gần hai ngàn cây số. Đi bộ. Từ Sài Gòn ra Hà Nội. Rồi sau đó là những đường chạy marathon, những cung núi dốc dựng đứng của Vietnam Mountain Marathon, cả vạch xuất phát ba môn phối hợp Ironman — bơi, đạp, chạy liền một mạch. Người đàn ông làm những chuyện đó đã ngoài năm mươi tuổi. Cô chú gõ tìm Phạm Thành Long là ai, tôi đoán một phần cũng vì tò mò cái điều tôi tò mò suốt mấy năm nay: sức bền ấy, ở đâu mà ra?

Tôi là Tuấn Thầy Thuốc, học trò của thầy, và là người làm nghề thuốc hơn hai mươi lăm năm. Hôm nay tôi không kể chuyện làm ăn làm giàu. Tôi kể về đôi chân không mỏi của thầy — và một điều rất khoa học nằm phía sau nó. Rằng khi cô chú chịu bước ra, chịu vận động, cơ thể sẽ tự thưởng cho mình bốn thứ hoocmon quý hơn vàng. Cái này, cô chú bảy tám mươi tuổi vẫn dùng được. Không cần chạy Ironman.

Về tác giả: Bài viết được biên soạn bởi Thạc sĩ Dược học Lê Minh Tuấn (Tuấn Thầy Thuốc) — tốt nghiệp Đại học Dược Hà Nội, hơn 25 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực dược và tư vấn chăm sóc sức khỏe cộng đồng. Nội dung mang tính chia sẻ kiến thức, không thay thế chỉ định của bác sĩ điều trị.

Contents

Phạm Thành Long Là Ai? Người Thầy Của Những Đường Dài

Trước khi nói chuyện sức khỏe, cô chú cần biết mặt nhân vật đã. Vậy Phạm Thành Long là ai? Thầy là luật sư, diễn giả, nhà đào tạo doanh nhân, sinh năm 1976 tại Hà Nội — năm nay vừa tròn năm mươi.

Thầy đi lên từ nghề luật, lập Công ty Luật Gia Phạm năm 2001, rồi từ năm 2013 rẽ sang đứng lớp dạy người ta làm ăn. Nhưng thú thật, cái khiến tên thầy in đậm trong lòng học trò lại không phải bục giảng. Mà là những con đường thầy đi bằng chính đôi chân mình.

Cũng năm 2013 đó, thầy đi bộ xuyên Việt gần một ngàn chín trăm cây số. Rồi thầy bước vào những đường chạy marathon, lên cả những cung núi khắc nghiệt, đứng vào sân chơi ba môn phối hợp Ironman. Không phải để lấy huy chương treo tường. Mà để chứng minh một điều thầy nói đi nói lại với chúng tôi: cái thân này rèn được, và tuổi tác không phải là cái cớ.

Tôi phục thầy nhất chỗ đó. Thầy đâu có sinh ra đã khỏe hơn người. Thầy chọn khỏe. Mỗi ngày một chút, bằng đôi chân của mình. Và đây là tin vui cho cô chú: cái chọn ấy không đòi cô chú phải ra Ironman. Nó bắt đầu từ mười phút đi bộ trước ngõ, sáng mai.

Vì Sao Đôi Chân Lại Là Liều Thuốc Quý Nhất Tuổi Năm Mươi Trở Lên?

Cô chú thử để ý mà xem. Hôm nào chịu ra ngoài đi dạo một vòng, về tới nhà thấy người nhẹ tênh, cơm ăn ngon miệng, đêm ngủ sâu giấc, bụng dạ cũng dễ chịu hơn. Còn hôm nào nằm bẹp trên giường cả ngày ôm cái điện thoại, thì người bứt rứt, đầu óc ì ạch, tối lại trằn trọc. Đó không phải cảm giác vu vơ đâu. Có lý do sinh học đàng hoàng.

Khi cô chú vận động, cơ thể tiết ra những hoocmon khiến mình khỏe và vui từ bên trong. Thầy Long gọi đó là bốn hoocmon hạnh phúc. Hiểu được bốn anh này rồi, cô chú sẽ nhìn buổi đi bộ sáng mai bằng con mắt khác: không phải cực hình, mà là mình đang tự kê cho mình một liều thuốc bổ, không mất một đồng. Giờ ta đi vào từng anh một.

1. Endorphin — Liều Giảm Đau Tự Nhiên Của Vận Động

Cô chú có nhớ cái cảm giác lâng lâng, khoan khoái sau một buổi đi bộ ra mồ hôi không? Người mỏi mà lòng lại nhẹ. Đó chính là Endorphin. Nó như liều giảm đau cơ thể tự pha lấy cho mình — làm dịu cơn đau mỏi và kéo tâm trạng đi lên. Đây là lý do thầy Long chạy mấy chục cây số xong, mặt vẫn rạng chứ không phải rũ ra kiệt sức.

  • Đi bộ nhanh 20–30 phút: đi tới mức thở hơi gấp nhưng vẫn nói được thành câu. Chính cái ngưỡng đó mới kích Endorphin. Đi tha thẩn quá chậm, vừa đi vừa ngắm, thì chưa tới đâu.
  • Cười thật to mỗi ngày: xem một chương trình hài, ngồi kể chuyện tếu với bạn già. Tiếng cười sảng khoái cũng làm tiết Endorphin, mà lại chẳng tốn một giọt mồ hôi.
  • Thử một chút cay trong bữa ăn: miếng ớt vừa phải kích cơ thể tiết Endorphin để dịu vị cay. Cô chú nào đau dạ dày thì bỏ qua mẹo này, đừng ham.

Cô chú thấy chưa, không cần chạy marathon. Mỗi sáng một vòng đi bộ ra mồ hôi nhẹ, cái sảng khoái ấy đủ nuôi tinh thần cả ngày.

2. Dopamine — Ngọn Lửa Của Động Lực

Cô chú có để ý không: làm xong một việc, dù nhỏ xíu như quét cái sân cho sạch bong, trong lòng tự nhiên dấy lên chút thỏa mãn — xong rồi, đã ghê. Đó là Dopamine. Hoocmon của cảm giác hoàn thành, thứ giữ cho mình còn hào hứng mà sống. Thiếu nó, người ta uể oải, chẳng thiết động tay vào việc gì, ngày dài lê thê.

  • Đặt mục tiêu nhỏ và tick vào lịch: hôm nay đi bộ mười phút, làm xong gạch một dấu vào tờ lịch treo tường. Mỗi dấu gạch là một liều Dopamine tự thưởng.
  • Chia việc lớn thành khúc nhỏ: thay vì bảo mình “phải tập thể dục cho khỏe” nghe mông lung, hãy đặt “sáng nay đi ba vòng sân”. Đích gần, dễ chạm, dễ vui.
  • Học một thứ mới mỗi tuần: một câu thơ, một món ăn, một bài tập thở. Cảm giác mình còn tiến bộ nuôi Dopamine rất tốt, nhất là với người lớn tuổi hay nghĩ mình “hết thời”.

Bí quyết đi được đường dài của thầy Long nằm ngay ở đây. Thầy không đứng nhìn cả chặng hai ngàn cây số cho ngợp rồi bỏ cuộc. Thầy ăn mừng từng cây số một. Cô chú giữ sức khỏe cũng thế — vui với từng ngày mình làm được, đừng đợi tới đích mới cho phép mình vui.

3. Serotonin — Sự Bình An Trong Tâm Hồn

Có những buổi sáng ngồi trước hiên, nắng ấm vương trên vai, chén trà còn nóng trên tay, lòng tự nhiên thấy an yên lạ. Chẳng vì lý do gì cả. Đó là Serotonin — hoocmon giữ cho tâm mình thư thái, tinh thần vững vàng. Người đủ Serotonin thì ít cáu gắt, dễ chịu với con cháu, và đêm cũng ngủ ngon hơn hẳn.

  • Phơi nắng sớm 10–15 phút: ra sân trước 8 giờ sáng, để nắng chạm vào da tay, da mặt. Ánh nắng sớm là cách kích Serotonin đơn giản bậc nhất mà nhiều người quên mất.
  • Viết ra 3 điều biết ơn mỗi tối: bữa cơm ngon, đứa cháu ngoan, cái chân hôm nay còn đi được. Lòng biết ơn nuôi Serotonin và kéo mình ra khỏi những suy nghĩ u ám thường kéo tới lúc đêm khuya.
  • Đi bộ giữa cây xanh: một vòng công viên, một quãng bờ đê, một lối có hàng cây. Màu xanh làm dịu thần kinh, tâm trí lắng lại.

Thầy Long chạy đường trường một mình hàng giờ đồng hồ mà không thấy cô đơn — ấy là vì trong đầu thầy an. Cô chú giữ được cái an đó, tuổi già sẽ nhẹ đi rất nhiều.

4. Oxytocin — Hoocmon Của Yêu Thương Và Kết Nối

Cái ôm của đứa cháu chạy ùa vào lòng. Bàn tay người bạn đời nắm lấy tay mình lúc ngồi xem tivi. Một buổi trò chuyện rôm rả với hàng xóm bên ấm trà. Sau những khoảnh khắc ấy, lòng cô chú ấm hẳn lên, đúng không? Đó là Oxytocin — hoocmon của sự gắn kết. Nó không chỉ làm mình vui, mà còn tốt cho tim mạch và cho cả tuổi thọ.

  • Ôm người thân mỗi ngày: một cái ôm dăm bảy giây với con cháu, với vợ chồng. Nghe đơn giản đến buồn cười, nhưng đó là liều Oxytocin thật sự, không phải nói cho vui.
  • Giữ một cuộc hẹn bạn bè mỗi tuần: cà phê sáng, nhóm đi bộ, câu lạc bộ dưỡng sinh. Kết nối đều đặn là thứ chống lại nỗi cô đơn tuổi già hữu hiệu nhất.
  • Chăm một con vật, một chậu cây: cho chim ăn, tưới giàn hoa, nhặt lá vàng. Sự gắn bó ấy cũng khơi Oxytocin, lại cho mình một cái cớ để mong tới sáng mai.

Cô chú thấy không, bốn hoocmon này gần như đều bắt rễ từ hai chữ: vận động và kết nối. Y hệt con đường thầy Long đi — chạy cùng cộng đồng, sống cùng học trò, chứ không phải khỏe một mình.

5. Vận Động An Toàn Ở Tuổi Năm Mươi Trở Lên — Đừng Nóng Vội

Nói tới đây, tôi phải dặn cô chú một câu với tư cách người làm thuốc. Nhìn thầy Long chạy Ironman mà máu nóng, mai lao ra tập thật lực ngay là hỏng. Cơ thể ngoài năm mươi cần được dỗ dành từ từ, như dỗ một cái máy đã chạy lâu năm. Tập sai, tập vội, còn hại hơn là không tập.

  • Khởi động 5 phút trước khi đi: xoay cổ chân, xoay khớp gối, vươn vai hít thở. Làm nóng khớp rồi hãy bước, tránh trẹo chân, tránh chuột rút giữa đường.
  • Bắt đầu 10 phút, mỗi tuần tăng dần: tuần đầu mười phút, thấy khỏe thì tuần sau lên mười lăm, rồi hai mươi. Cứ thế nhích lên. Đừng nhảy vọt một cái từ không lên một tiếng.
  • Đi giày vừa chân, đế mềm: một đôi giày tốt đỡ cho khớp gối rất nhiều, nhất là cô chú đã có tuổi, xương khớp không còn như trai tráng.
  • Dừng ngay khi thấy đau ngực, khó thở, chóng mặt: đây là những dấu hiệu phải nghỉ và đi khám, tuyệt đối không được cố gắng gồng qua. An toàn trước, thành tích tính sau.

Đôi chân đi được là đôi chân tự do. Để giữ khớp gối chịu theo mình trên những đường dài, một số cô chú dùng thêm Ultra Flex — hỗ trợ tăng tiết dịch khớp, nuôi dưỡng sụn, góp phần làm dịu cảm giác đau mỏi khi vận động. Nhưng xin nhớ giúp tôi: đây là thực phẩm bảo vệ sức khỏe, chỉ hỗ trợ, không phải là thuốc và không thay thế thuốc chữa bệnh.

Cảm Hứng Là Của Thầy, Nhưng Bước Chân Là Của Cô Chú

Thầy Long có một câu tôi tâm đắc mãi: muốn có kết quả khác đi, mình phải chịu khác đi. Chuyện sống khỏe đúng y như vậy. Không ai đi bộ thay cô chú được. Không ai vui thay cô chú được. Tấm gương của thầy để ngắm cho có lửa; còn mười phút đi bộ sáng nay, cái ôm cho đứa cháu chiều nay — mấy cái đó phải là tay cô chú, chân cô chú tự làm lấy.

Đừng đợi tới lúc con cháu cuống lên lo lắng, đừng đợi tới lúc phải nhập viện mới chịu bắt đầu. Bắt đầu hôm nay thôi, từ một vòng đi bộ trước ngõ. Còn nếu cô chú muốn xem tôi đang đồng hành cùng sức khỏe của cô chú bằng những sản phẩm nào, cứ thong thả ghé gian hàng của Tuấn Thầy Thuốc ngó cho biết — không mua cũng chẳng sao, tôi vẫn quý.

Câu Hỏi Thường Gặp Về Phạm Thành Long

Phạm Thành Long là ai, sinh năm nào?

Thầy Phạm Thành Long là luật sư, diễn giả và nhà đào tạo doanh nhân, sinh năm 1976 tại Hà Nội. Thầy sáng lập Công ty Luật Gia Phạm năm 2001 và chuyển sang đào tạo từ năm 2013. Thầy cũng được biết tới với tinh thần rèn luyện thể chất bền bỉ — đi bộ xuyên Việt và chinh phục nhiều đường chạy đường dài.

4 hoocmon hạnh phúc theo thầy Phạm Thành Long là gì?

Đó là Endorphin (từ vận động), Dopamine (từ cảm giác hoàn thành), Serotonin (từ nắng sớm và lòng biết ơn) và Oxytocin (từ yêu thương, kết nối). Vận động và gắn kết là hai chìa khóa khơi dậy cả bốn.

Người lớn tuổi có nên tập chạy bộ như thầy không?

Nên vận động, nhưng phải từ từ và vừa sức: bắt đầu bằng đi bộ mười phút, khởi động kỹ, mỗi tuần tăng dần một chút. Nếu có bệnh tim mạch, huyết áp hay đau khớp, cô chú hãy hỏi ý kiến bác sĩ trước khi tăng cường độ.

Kết Luận

Vậy là cô chú đã rõ Phạm Thành Long là ai — và quan trọng hơn cả tên tuổi của thầy, cô chú đã cầm trong tay bí mật của đôi chân không mỏi: chịu vận động, chịu kết nối, để cơ thể tự thưởng cho mình bốn hoocmon hạnh phúc mỗi ngày.

Tôi mong cô chú anh chị luôn “Hiểu đúng – Dùng đúng – Sống khỏe”. Có điều gì băn khoăn về sức khỏe, cô chú cứ gọi cho tôi theo hotline 0929 197 777, tôi luôn sẵn lòng.

Bài viết mang tính chia sẻ kiến thức, không thay thế cho việc thăm khám và chỉ định của bác sĩ. Khi có dấu hiệu bất thường về sức khỏe, cô chú hãy đến cơ sở y tế để được tư vấn cụ thể.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

0912313131 Chat ZALO
.
.
.
.