Học IPS 16 với thầy Phạm Thành Long: 4 ngày dựng hệ thống marketing thật

Tác giả: Lê Minh Tuấn — Thạc sĩ Dược học (ĐH Dược Hà Nội), hơn 25 năm trong nghề, Nhà sáng lập & Giám đốc Công ty CP Dược phẩm INFO Việt Nam (INFO PHARMA).

Ngày thứ 4 trong 5 ngày học của khóa IPS 16, thầy Phạm Thành Long cho cả lớp nộp bài để chấm.

Tôi nhìn quanh phòng. Phần lớn anh em đóng laptop lại với một cuốn sổ dày đặc gạch đầu dòng — sơ đồ phễu, công thức viết content, các bước dựng hệ thống marketing. Bốn ngày, kín chữ. Đẹp. Chỉn chu.

Còn tôi đóng laptop lại với một thứ khác: một cỗ máy đang chạy.

Không phải vì tôi giỏi hơn ai. Mà vì suốt bốn ngày đó, tôi làm một việc rất khác với “người bình thường” đi học: tôi vừa nghe thầy giảng, Tối về bắt tay dựng luôn cái hệ thống ấy bằng người thật việc thật — trên một công cụ tên là Claude Code. Bài giảng đến đâu, tối về làm bài tập tôi ráp vào bộ máy của tôi đến đó.

Bài này tôi viết để kể lại đúng điều đó — không tô vẽ. Nếu anh cũng đang học IPS, hoặc bất kỳ khóa marketing nào, tôi mong nó cho anh chị các bạn thấy một cách học khác.

Contents

IPS 16 thực chất dạy gì

Nói gọn: IPS không dạy “mẹo bán hàng”. Nó dạy một hệ thống marketing — cách một người kinh doanh biến người lạ thành người mua, rồi thành người mua đi mua lại, một cách có quy trình hệ thống chứ không hên xui.

Cái lõi tôi mang về là tư duy hệ thống: mọi thứ phải nối vào nhau thành một đường ống. Có đầu vào (người lạ nhìn thấy mình), có nam châm hút (thứ cho đi miễn phí để lấy thông tin liên hệ), có đường dẫn (email, tin nhắn nuôi dưỡng), có điểm chốt (trang bán hàng), và có đo lường để biết tiền quảng cáo chảy đi đâu, chỗ nào rò rỉ.

Thầy Long dạy rất rõ phần “tư duy chiến lược trong marketing, EEAT, YMYL…Mà còn là đạo đức, pháp luật trong kinh doanh ”

Người bình thường học một đằng, tôi học một nẻo

Đây là chỗ khác biệt lớn nhất. Tôi xin nói thẳng bằng một cái bảng cho dễ nhìn:

Việc Học viên thông thường Cách tôi làm 4 ngày qua
Ghi bài Đổ thẳng vào “bộ não thứ 2” — một kho tri thức số có luật lệ, để AI đọc lại và dùng được
Dựng phễu Dựng phễu táo bón thật: trang lấy khách → trang bán → gắn link, chạy được
Viết nội dung Xây bộ “skills” AI riêng: blog, kịch bản YouTube, trang bán hàng….ra bài theo chất của tôi
Email marketing Nối thẳng GetResponse vào AI qua API — điều khiển được bằng câu lệnh
Website Nối WordPress leminhtuan.vn, đăng bài nháp + chỉnh SEO tự động
Đo lường Dọn sạch và chuẩn hóa đo lường cả website, hết bắn trùng, hết đốt tiền oan

Nhìn bảng này anh sẽ hiểu ngay: người bình thường rời khóa với kiến thức. Tôi rời khóa với một hệ thống đang vận hành. Kiến thức thì nằm im trong sổ. Hệ thống thì làm ra tiền.

Giờ tôi kể cụ thể từng thứ đã dựng — vì “cụ thể” mới đáng tin.

1. Tôi xây một “bộ não thứ 2” cho cả công ty

Việc đầu tiên, tôi không vội làm marketing. Tôi làm cái nền.

Tôi dựng một kho tri thức số — gọi vui là “Bộ não thứ 2 của Tuấn Thầy Thuốc” — có hẳn một bản “hợp đồng” quy định AI được đọc gì, ghi gì, trích nguồn ra sao, câu chữ nào bị cấm theo luật quảng cáo thực phẩm bảo vệ sức khỏe. Trong đó là hồ sơ 7 sản phẩm, các bệnh lý, chân dung khách hàng, quy trình bán hàng.

Vì sao đây là bước quan trọng nhất? Vì mọi thứ marketing tôi làm sau đó — viết bài, dựng phễu, chạy quảng cáo — đều rút từ một nguồn sự thật chung. Người bình thường mỗi lần cần viết lại phải nhớ lại từ đầu. Tôi thì cỗ máy đã “thuộc bài” sẵn về công ty mình.

2. Tôi dựng phễu marketing thật — không phải sơ đồ trên giấy

Đúng bài IPS: một phễu tử tế phải có nam châm hút khách rồi mới tới bán.

Tôi dựng phễu cho chủ đề táo bón — nỗi đau rất thật của người trung niên, cao tuổi:

  • Trang lấy khách — tặng ebook về táo bón để đổi lấy thông tin liên hệ.
  • Trang bán hàng — nơi chốt đơn.
  • Bài viết uy tín trên website cá nhân dẫn ngược về, để khách tin người trước khi tin sản phẩm.

Ba mảnh này nối thành một đường ống chạy được. Trong khi nhiều anh em còn đang vẽ mũi tên trên slide, tôi đã có một phễu thật để bắt đầu đổ khách vào.

3. Tôi tự xây một “xưởng nội dung” AI

Đây là phần tôi tâm đắc nhất.

IPS dạy content là máu của hệ thống — không có nội dung đều đặn thì phễu đói khách. Nhưng viết tay thì một ngày được mấy bài? Nên tôi làm một việc hơi khác thường: tôi huấn luyện cho AI biết viết theo đúng giọng của tôi, thành từng “người thợ” riêng.

Giờ tôi có trong tay cả một xưởng: thợ viết blog sức khỏe chuẩn SEO, thợ viết kịch bản YouTube dài cho kênh của tôi, thợ viết trang bán hàng, thợ soạn giáo trình đào tạo nhân viên. Mỗi thợ được dạy riêng luật pháp lý ngành dược, giọng văn “cháu Tuấn nói với cô chú”, và cách lồng sản phẩm cho tử tế.

Chính bài blog anh đang đọc đây cũng ra lò từ cái xưởng đó.

Người bình thường sau khóa học vẫn ngồi viết tay từng bài, mệt rồi bỏ. Tôi thì đã có đội thợ không biết mệt.

4. Tôi nối thẳng các công cụ marketing vào một mối

Học hệ thống mà mỗi công cụ một nơi, đăng nhập mười tài khoản thì vẫn là thủ công. Nên tôi nối các đầu mối lại:

  • GetResponse (email + landing) — nối bằng khóa API, điều khiển bằng câu lệnh.
  • WordPress leminhtuan.vn — nối để đăng bài nháp và chỉnh phần SEO tự động.
  • Kết nối gắn các chỉ số đo lường (GTM) Google Tag Manager, Google Analytics 4, Microsoft Clarity, Meta Pixel
  • Cùng loạt công cụ quảng cáo, nghiên cứu từ khóa, phân tích kênh.

Nghĩa là thay vì mở mười phần mềm, tôi ngồi một chỗ ra lệnh. Đây đúng tinh thần “hệ thống” mà thầy Long nói — chỉ khác là tôi đẩy nó lên một mức tự động mà trên lớp chưa ai làm tới.

5. Tôi dọn sạch đo lường — chỗ người ta hay bỏ qua nhất

Thầy dạy: không đo thì không biết tiền quảng cáo chảy đi đâu. Nhưng đo sai còn nguy hơn không đo.

Website của tôi, như nhiều website qua tay nhiều người nhiều năm, bị gắn chồng chéo: mã đo lường bắn trùng, có mã đã “chết” từ lâu vẫn nằm đó. Trùng một cái là số liệu phồng gấp đôi — và anh sẽ ra quyết định sai, đốt tiền quảng cáo vào chỗ tưởng hiệu quả mà thực ra không.

Tôi ngồi dọn cả hệ thống đo lường theo một nguyên tắc: mỗi thứ chỉ được đo đúng một lần. Soi hiện trạng, đếm mã trùng, truy từng mã đến từ đâu, rồi mới xóa — kiểm chứng trước, ra tay sau. Xong, tôi biến nó thành một quy trình chuẩn dùng lại được cho mọi website khác của mình.

Đây là loại việc “người bình thường” gần như không bao giờ đụng tới sau khóa học. Nhưng nó chính là thứ quyết định anh có đang đổ tiền vào cái xô thủng hay không.

Còn kết quả chấm bài thì sao?

Đây là phần tôi muốn kể trung thực nhất, nên tôi để nguyên con số thật — cả chỗ được lẫn chỗ chưa được.

Bài tập cuối khóa là xây một funnel cá nhân hoàn chỉnh. Thầy Long chấm bản nộp mới nhất của tôi:

85.5/100 — 🔧 Cần bổ sung.

Chi tiết thầy khen và chê, tôi ghi lại đủ cả hai:

Thầy đánh giá tốt:

  • Bài giới thiệu bản thân (About) viết dạng câu chuyện, đủ 6 phần yêu cầu, giọng chân thực, có số liệu cụ thể — 25 năm nghề, 262.000 người đăng ký YouTube, 7 sản phẩm. Điểm tuyệt đối.
  • 5 bài PR, mỗi bài đánh đúng một nỗi đau riêng của người cao tuổi (táo bón do tuổi tác, do ăn uống, do thiếu nước, do ít vận động, do lạm dụng thuốc xổ), mỗi bài dẫn ngược về một bài blog chuyên biệt chứ không phải trang chủ. Điểm tuyệt đối.
  • Sơ đồ funnel logic rõ, nối thông từ nguồn khách → trang lấy khách → email → trang bán.

Thầy chỉ ra chỗ chưa xong — và thầy đúng:

  • Website leminhtuan.vn đang trả lỗi 403 ở tầng server, nên người đọc từ bài PR chưa vào được nội dung gốc. Đây là lỗi kỹ thuật hosting, phải sửa.
  • Bộ ảnh còn thiếu 4/8 loại bắt buộc: ảnh gia đình, ảnh bìa ebook, ảnh sản phẩm, và ảnh chụp màn hình các trang.
  • Vài trường thông tin trong bài PR còn để trống — tức bài mới ở dạng sẵn sàng gửi, chưa thực sự phát đi.

Tôi không giấu mấy dòng “chưa xong” đó. Vì đó mới là chỗ giá trị. Điểm 85.5 kèm một danh sách việc rõ ràng còn quý hơn một điểm 10 mơ hồ — nó nói cho tôi biết chính xác phải làm gì để hệ thống chạy trơn: sửa lỗi 403 của hosting, bổ sung đủ bộ ảnh, điền nốt thông tin rồi bấm gửi. Ba việc, làm là xong.

Và đây là điều tôi tin chắc: giá trị lớn nhất của khóa này không nằm ở điểm bài nộp, mà nằm ở cái hệ thống còn chạy sau khi lớp tan — cùng một danh sách việc biết rõ phải làm tiếp. Điểm rồi sẽ quên. Cỗ máy thì mỗi ngày vẫn làm việc, và tôi biết đúng chỗ nào cần siết thêm con ốc.

Vậy bài học rút ra là gì?

Tôi viết bài này không phải để khoe. Tôi viết để nói một điều tôi tin sau 25 năm làm nghề và giờ làm kinh doanh:

Khoảng cách giữa người học giỏi và người kiếm được tiền không nằm ở lượng kiến thức. Nó nằm ở việc anh có bắt tay làm ngay trong lúc còn nóng hay không.

Bốn ngày IPS 16, tôi và mọi người nghe cùng một thầy, cùng một bài. Khác biệt duy nhất: người bình thường học để “biết”, tôi học để “dựng”. Kiến thức để trong sổ thì mỗi ngày một cũ. Hệ thống dựng xong thì mỗi ngày một lớn.

Nếu anh sắp học một khóa nào đó — bất kỳ khóa nào — tôi chỉ xin gửi một lời: đừng đợi học xong mới làm. Vừa học vừa dựng. Mang theo laptop, mở sẵn công cụ, thầy dạy tới đâu ráp vào việc thật của mình tới đó. Đến ngày cuối, thứ anh mang về sẽ không phải một cuốn sổ — mà là một cỗ máy.

Đó là cách tôi đã làm. Và tôi tin đó là cách đáng để làm.

Lê Minh Tuấn — Tuấn Thầy Thuốc • INFO PHARMA Hiểu đúng • Dùng đúng • Sống khỏe

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

0912313131 Chat ZALO
.
.
.
.